Chiều xuống dần, bóng tôi ngả dài trên con đê chắc mịch. Từng cơn gió hanh khô của những ngày cuối tháng 10 mang theo mùi rơm đốt khen khét, một cảm giác bình yên đến lạ thường…
Đang miên man trong dòng suy nghĩ, tôi bỗng nghe thấy một tiếng kêu yếu ớt ‘hic ..hic…” , nhìn xung quanh, tôi phát hiện ra một chú chó nhỏ đang nằm thoi thóp bên mép ruộng, người nó lấm bẩn, hai chân trước bị thương khá nặng, những vết thương trên lưng, trên mặt vẫn đang rỉ máu, có vẻ như nó đã trải qua một chặng đường dài, thật tội nghiệp. Tôi vội vàng mang chú chó nhỏ về, lau sạch những mảng lông khô dính máu và rồi ngỡ ngàng, tôi không tin vào mắt mình, phải chăng đây là Chữ Thập, chú chó mất tích hơn một năm nay của tôi, tim tôi thắt lại, sống mũi cay cay, tại sao, tại sao chú chó nhỏ yêu quý của tôi lại ra nông nỗi này?... Cố trấn tĩnh lại, tôi nghĩ “trên đời này hiếm gì những chú chó giống nhau và Chữ Thập và chú chó này cũng không phải là ngoại lệ, việc đầu tiên phải băng bó lại vết thương cho nó đã”. Từ những gì đã được học trong tiết học sơ cứu vết thương vừa rồi, tôi cũng đã băng bó và cầm máu được cho chú chó nhỏ. Ngồi nhìn nó thiêm thiếp ngủ, bất giác tôi nhớ về Chữ Thập, một chú chó đẹp với bộ lông trắng muốt, đôi mắt đen tinh nghịch, chiều nào đi học về tôi cũng thấy nó ngồi dưới cột điện sốt sắng ngóng tôi về, quẩn lấy chân tôi đòi được bế….
- Minh, có phải là bạn không?
- …
- Mình là Chữ Thập đây, bạn không nhận ra mình sao? – chú chó nhỏ hỏi lại với giọng mang mác buồn
- Bạn là Chữ Thập sao? Tại sao…- nước mắt tôi trào ra không thốt lên lời
Chữ Thập cũng khóc, khá lâu sau đó Chữ Thập mới lên tiếng:”Mình ra nông nỗi này cũng phải thôi, tất cả đều là lỗi tại mình…mình đã bị vinh hoa phú quý làm mờ mắt mà quên đi tình bạn của chúng ta…”
Với giọng nói nhỏ yếu ớt, Chữ Thập bắt đầu kể chuyện…
Chiều hôm ấy, trong lúc chờ bạn đi học về, mình giật mình khi một chiếc xe hơi lướt qua rồi phanh gấp, bước ra khỏi xe là một người đàn ông mặc comple lịch sự, ông ta tiến lại gần mình, mình đứng phắt dậy, mắng ông ta không được lại gần. Ông ta chìa chiếc bánh quy về phía mình và nói:
- Này cậu bé, cậu quả là một chú chó đẹp, vết bớt hình chữ thập trên đầu cậu thật đặc biệt, ta rất thích
Mùi bánh quy thơm ngào ngạt từ bàn tay ông ta khiến mình không thể kiềm chế được… rồi ông ấy cho mình thêm bánh quy, mình ăn tới mức bụng no căng.
- Nếu cậu muốn, hãy đi với ta, cậu có thể thỏa sức ăn những chiếc bánh quy sữa này, không chỉ thế cậu còn được ăn những chiếc bánh vị xương hầm, bò nướng, chả cá viên…
Sau vài giây suy nghĩ, mình đã đồng ý, đó là sai lầm lớn nhất đời mình, cuộc đời mình đã bước sang một ngã rẽ khác, ngày hôm nay lẽ ra mình không nên trở về gặp bạn, mình đâu còn mặt mũi nào gặp bạn nữa nhưng mình không hiểu được có điều gì đócứ thôi thúc mình về…
Về nhà chủ mới, ông chủ rất cưng chiều mình, ông xây cho mình một căn nhà nhỏ xin ngay cạnh vườn hoa Lyly của bà chủ, đó làm một nơi ở lý tưởng, mình có thể thỏa sức ngắt và ngửi mùi hoa Lyly thơm phức. Về phía bà chủ, bà không ưa mình chút nào, mình như cái gai trong mắt bà chủ, bả luôn coi mình là loại mèo mả gà đồng sớm muộn gì cũng sẽ mang xui xẻo đến cho gia đình bà. Nhưng ông chủ không tin điều ấy, ông luôn tự tay chăm sóc mình như chăm sóc con nhỏ, được sự “bảo lãnh” của ông chủ, mình có thể tự ý ra vào nhà, leo lên chiếc giường êm ái của ông bà chủ để chơi và ngủ.
Thời gian ở với chủ mới, mình cũng rất nhớ Minh, những lúc như thế, ông chủ lại vuốt ve, an ủi mình rồi kể cho mình nghe những câu chuyện cổ tích, thi thoảng ông cũng tâm sự cho mình chuyện về gia đình ông. Rồi một hôm, ông chủ dẫn mình sang nhà hàng xóm, giới thiệu cho mình một cô bạn tên là Mimi, đó là một cô chó xám đáng yêu với nụ cười duyên dáng, bạn ấy lúc nào cũng sẵn sàng lắng nghe câu chuyện mình kể về bạn, về ngôi nhà nhỏ của chúng ta.
Mùng một tết vừa rồi mình được ông chủ mừng tuổi cho rất nhiều bánh, ngay lập tức mình chạy sang nhà Mimi, rủ bạn ấy sang chén những chiếc bánh ngon lành kia. Mình cũng muốn mừng tuổi Mimi bằng một bông hoa Lyly thật đẹp, mình với tay định ngắt một bông hoa thì bỗng “CHOANG!” bình hoa pha lê của bà chù vướng vào chân mình vỡ tan tành. Bà chủ chạy vội ra, mình sợ quá giục Mimi về, bà chủ thất thần nhìn sự việc rồi cầm cán chổi vụt vào lưng mình đau điếng, ông chủ cũng thảng thốt ôm lấy mình nói lớn:
- Chỉ là cái bình pha lê thôi, vỡ cái này mua cái khác, việc gì bà phải vụt thằng bé như thế
- Tôi không tiếc cái bình pha lê, ông có biết hôm này là mùng 1 Tết không, đổ vỡ là điều cấm kị
- Bà đừng lúc nào cũng mê tín như thế chứ, đi vào nhà thôi Chữ Thập, ta sẽ tra thuốc cho con
Mọi việc tưởng như êm thấm nhưng ngày mùng 3 Tết, trong lúc mình đang trùm chăn kín mít nằm dưỡng thương trên giường của ông bà chủ thì bạn học cũ của ông chủ đến chơi. Một bác nói:”Cháu nhà bác đâu rồi, gọi nó ra nhận lì xì nào” “Nó đang trùm trăn ngủ trên giường kìa, bác cứ ra lì xì cho nó đi”. Mọi người lại gần, mở chăn phát hiện ra mình rồi phá lên cười. Những tiếng cười không mấy làm lịch sự ấy như đổ thêm dầu vào lửa, bà chủ không thể sinh con. Vậy là mình chính thức lãnh án tử hình của bà chủ từ hôm đó.
Hai tháng sau, tin dữ ập đến, ông chủ qua đời sau một vụ tai nạn giao thông. Mình và bà chủ đau đớn tuột cùng. Bà chủ không ngớt lời đổi lỗi, la mắng mình trong tiếng khóc, rồi bà ngất lịm. Mình hiểu, việc ông chủ nhặt mình về, sự cố vỡ bình pha lê hôm mùng 1 Tết, điều đó chính là nguyên nhân bà chủ đổ lỗi cho mình. Mình chỉ còn biết im lặng cúi đầu khóc…
Mấy hôm sau, bà chủ mang cháo cho mình ăn, nhận thấy sự việc lạ lùng, mình e dè nhìn bà không dám ăn, lẳng lặng đi nhưng bà sai người ép mình ăn, mình không chịu ăn, bà cầm roi vụt tới tấp rồi bỏ đi. Hóa ra khi bà chủ tỉnh dậy, việc đầu tiên bà làm là mua bằng được Mimi, sai người giết bạn ấy rồi nấu cháo bắt mình ăn, mình không thể tin được, sao bà lại tàn nhẫn đến thế, đau đớn tuột độ, mình bỏ nhà ra đi, không chịu để yên cho mình, bà chủ sai người đuổi theo đánh đập mình tới tấp. Mình chạy , chạy mãi suốt đêm hôm ấy rồi mình không còn biết gì nữa, khi tỉnh dậy thì thấy bạn ở bên…
Ôi giá như đó chỉ là cơn ác mộng… hu hu, mình đâu còn mặt mũi nào gặp Minh nữa, mình đã vì vinh hoa phú quý mà vội quên đi tình bạn của chúng mình, giờ đây mình phải chịu quả báo là đáng lắm và chính mình cũng làm liên lụy tới gia đình ông chủ…hu hu
….
Mình biết, mình..mình.. không có tư cách cầu xin bạn nhưng… Minh ơi trong những giấy phút cuối cùng này bạn có thể tha lỗi cho mình không?...
“Chữ Thập, bạn nói gì vậy, uống chút sữa này đi rồi nghỉ ngơi, bạn sẽ khỏe lại nhanh thôi”
“mình…mình cầu xin bạn tha thứ cho mình, mình muốn ra đi được thanh thản”
“Đừng, đừng nói thế Chữ Thập, mình tha thứ cho bạn mà, sự việc bạn bỏ đi mình cũng đã được nghe cô Lan kể rồi, từ trước giờ mình không hề than trách bạn.. vậy nên bạnđừng bỏ mình mà đi…”
“Vậy là mình mãn nguyện rồi…Minh, Minh xem kìa, kia là ông chủ mới và Mimi đấy, họ đang vẫy tay gọi mình kìa, có lẽ đã đến lúc mình nên đi cùng họ thôi…Mình rất vui vì Minh đã tha thứ cho mình…”
KHÔNG!!!!!!!!!!!!! CHỮ THẬP…………KHÔNG!!!!!!
Tôi lặng đi, thất thần nhìn Chữ Thập, khuôn mặt Chữ Thập thanh thản, trên khóe mắt Chữ Thập còn đọng lại hai giọt nước mắt long lanh….
Đang miên man trong dòng suy nghĩ, tôi bỗng nghe thấy một tiếng kêu yếu ớt ‘hic ..hic…” , nhìn xung quanh, tôi phát hiện ra một chú chó nhỏ đang nằm thoi thóp bên mép ruộng, người nó lấm bẩn, hai chân trước bị thương khá nặng, những vết thương trên lưng, trên mặt vẫn đang rỉ máu, có vẻ như nó đã trải qua một chặng đường dài, thật tội nghiệp. Tôi vội vàng mang chú chó nhỏ về, lau sạch những mảng lông khô dính máu và rồi ngỡ ngàng, tôi không tin vào mắt mình, phải chăng đây là Chữ Thập, chú chó mất tích hơn một năm nay của tôi, tim tôi thắt lại, sống mũi cay cay, tại sao, tại sao chú chó nhỏ yêu quý của tôi lại ra nông nỗi này?... Cố trấn tĩnh lại, tôi nghĩ “trên đời này hiếm gì những chú chó giống nhau và Chữ Thập và chú chó này cũng không phải là ngoại lệ, việc đầu tiên phải băng bó lại vết thương cho nó đã”. Từ những gì đã được học trong tiết học sơ cứu vết thương vừa rồi, tôi cũng đã băng bó và cầm máu được cho chú chó nhỏ. Ngồi nhìn nó thiêm thiếp ngủ, bất giác tôi nhớ về Chữ Thập, một chú chó đẹp với bộ lông trắng muốt, đôi mắt đen tinh nghịch, chiều nào đi học về tôi cũng thấy nó ngồi dưới cột điện sốt sắng ngóng tôi về, quẩn lấy chân tôi đòi được bế….
- Minh, có phải là bạn không?
- …
- Mình là Chữ Thập đây, bạn không nhận ra mình sao? – chú chó nhỏ hỏi lại với giọng mang mác buồn
- Bạn là Chữ Thập sao? Tại sao…- nước mắt tôi trào ra không thốt lên lời
Chữ Thập cũng khóc, khá lâu sau đó Chữ Thập mới lên tiếng:”Mình ra nông nỗi này cũng phải thôi, tất cả đều là lỗi tại mình…mình đã bị vinh hoa phú quý làm mờ mắt mà quên đi tình bạn của chúng ta…”
Với giọng nói nhỏ yếu ớt, Chữ Thập bắt đầu kể chuyện…
Chiều hôm ấy, trong lúc chờ bạn đi học về, mình giật mình khi một chiếc xe hơi lướt qua rồi phanh gấp, bước ra khỏi xe là một người đàn ông mặc comple lịch sự, ông ta tiến lại gần mình, mình đứng phắt dậy, mắng ông ta không được lại gần. Ông ta chìa chiếc bánh quy về phía mình và nói:
- Này cậu bé, cậu quả là một chú chó đẹp, vết bớt hình chữ thập trên đầu cậu thật đặc biệt, ta rất thích
Mùi bánh quy thơm ngào ngạt từ bàn tay ông ta khiến mình không thể kiềm chế được… rồi ông ấy cho mình thêm bánh quy, mình ăn tới mức bụng no căng.
- Nếu cậu muốn, hãy đi với ta, cậu có thể thỏa sức ăn những chiếc bánh quy sữa này, không chỉ thế cậu còn được ăn những chiếc bánh vị xương hầm, bò nướng, chả cá viên…
Sau vài giây suy nghĩ, mình đã đồng ý, đó là sai lầm lớn nhất đời mình, cuộc đời mình đã bước sang một ngã rẽ khác, ngày hôm nay lẽ ra mình không nên trở về gặp bạn, mình đâu còn mặt mũi nào gặp bạn nữa nhưng mình không hiểu được có điều gì đócứ thôi thúc mình về…
Về nhà chủ mới, ông chủ rất cưng chiều mình, ông xây cho mình một căn nhà nhỏ xin ngay cạnh vườn hoa Lyly của bà chủ, đó làm một nơi ở lý tưởng, mình có thể thỏa sức ngắt và ngửi mùi hoa Lyly thơm phức. Về phía bà chủ, bà không ưa mình chút nào, mình như cái gai trong mắt bà chủ, bả luôn coi mình là loại mèo mả gà đồng sớm muộn gì cũng sẽ mang xui xẻo đến cho gia đình bà. Nhưng ông chủ không tin điều ấy, ông luôn tự tay chăm sóc mình như chăm sóc con nhỏ, được sự “bảo lãnh” của ông chủ, mình có thể tự ý ra vào nhà, leo lên chiếc giường êm ái của ông bà chủ để chơi và ngủ.
Thời gian ở với chủ mới, mình cũng rất nhớ Minh, những lúc như thế, ông chủ lại vuốt ve, an ủi mình rồi kể cho mình nghe những câu chuyện cổ tích, thi thoảng ông cũng tâm sự cho mình chuyện về gia đình ông. Rồi một hôm, ông chủ dẫn mình sang nhà hàng xóm, giới thiệu cho mình một cô bạn tên là Mimi, đó là một cô chó xám đáng yêu với nụ cười duyên dáng, bạn ấy lúc nào cũng sẵn sàng lắng nghe câu chuyện mình kể về bạn, về ngôi nhà nhỏ của chúng ta.
Mùng một tết vừa rồi mình được ông chủ mừng tuổi cho rất nhiều bánh, ngay lập tức mình chạy sang nhà Mimi, rủ bạn ấy sang chén những chiếc bánh ngon lành kia. Mình cũng muốn mừng tuổi Mimi bằng một bông hoa Lyly thật đẹp, mình với tay định ngắt một bông hoa thì bỗng “CHOANG!” bình hoa pha lê của bà chù vướng vào chân mình vỡ tan tành. Bà chủ chạy vội ra, mình sợ quá giục Mimi về, bà chủ thất thần nhìn sự việc rồi cầm cán chổi vụt vào lưng mình đau điếng, ông chủ cũng thảng thốt ôm lấy mình nói lớn:
- Chỉ là cái bình pha lê thôi, vỡ cái này mua cái khác, việc gì bà phải vụt thằng bé như thế
- Tôi không tiếc cái bình pha lê, ông có biết hôm này là mùng 1 Tết không, đổ vỡ là điều cấm kị
- Bà đừng lúc nào cũng mê tín như thế chứ, đi vào nhà thôi Chữ Thập, ta sẽ tra thuốc cho con
Mọi việc tưởng như êm thấm nhưng ngày mùng 3 Tết, trong lúc mình đang trùm chăn kín mít nằm dưỡng thương trên giường của ông bà chủ thì bạn học cũ của ông chủ đến chơi. Một bác nói:”Cháu nhà bác đâu rồi, gọi nó ra nhận lì xì nào” “Nó đang trùm trăn ngủ trên giường kìa, bác cứ ra lì xì cho nó đi”. Mọi người lại gần, mở chăn phát hiện ra mình rồi phá lên cười. Những tiếng cười không mấy làm lịch sự ấy như đổ thêm dầu vào lửa, bà chủ không thể sinh con. Vậy là mình chính thức lãnh án tử hình của bà chủ từ hôm đó.
Hai tháng sau, tin dữ ập đến, ông chủ qua đời sau một vụ tai nạn giao thông. Mình và bà chủ đau đớn tuột cùng. Bà chủ không ngớt lời đổi lỗi, la mắng mình trong tiếng khóc, rồi bà ngất lịm. Mình hiểu, việc ông chủ nhặt mình về, sự cố vỡ bình pha lê hôm mùng 1 Tết, điều đó chính là nguyên nhân bà chủ đổ lỗi cho mình. Mình chỉ còn biết im lặng cúi đầu khóc…
Mấy hôm sau, bà chủ mang cháo cho mình ăn, nhận thấy sự việc lạ lùng, mình e dè nhìn bà không dám ăn, lẳng lặng đi nhưng bà sai người ép mình ăn, mình không chịu ăn, bà cầm roi vụt tới tấp rồi bỏ đi. Hóa ra khi bà chủ tỉnh dậy, việc đầu tiên bà làm là mua bằng được Mimi, sai người giết bạn ấy rồi nấu cháo bắt mình ăn, mình không thể tin được, sao bà lại tàn nhẫn đến thế, đau đớn tuột độ, mình bỏ nhà ra đi, không chịu để yên cho mình, bà chủ sai người đuổi theo đánh đập mình tới tấp. Mình chạy , chạy mãi suốt đêm hôm ấy rồi mình không còn biết gì nữa, khi tỉnh dậy thì thấy bạn ở bên…
Ôi giá như đó chỉ là cơn ác mộng… hu hu, mình đâu còn mặt mũi nào gặp Minh nữa, mình đã vì vinh hoa phú quý mà vội quên đi tình bạn của chúng mình, giờ đây mình phải chịu quả báo là đáng lắm và chính mình cũng làm liên lụy tới gia đình ông chủ…hu hu
….
Mình biết, mình..mình.. không có tư cách cầu xin bạn nhưng… Minh ơi trong những giấy phút cuối cùng này bạn có thể tha lỗi cho mình không?...
“Chữ Thập, bạn nói gì vậy, uống chút sữa này đi rồi nghỉ ngơi, bạn sẽ khỏe lại nhanh thôi”
“mình…mình cầu xin bạn tha thứ cho mình, mình muốn ra đi được thanh thản”
“Đừng, đừng nói thế Chữ Thập, mình tha thứ cho bạn mà, sự việc bạn bỏ đi mình cũng đã được nghe cô Lan kể rồi, từ trước giờ mình không hề than trách bạn.. vậy nên bạnđừng bỏ mình mà đi…”
“Vậy là mình mãn nguyện rồi…Minh, Minh xem kìa, kia là ông chủ mới và Mimi đấy, họ đang vẫy tay gọi mình kìa, có lẽ đã đến lúc mình nên đi cùng họ thôi…Mình rất vui vì Minh đã tha thứ cho mình…”
KHÔNG!!!!!!!!!!!!! CHỮ THẬP…………KHÔNG!!!!!!
Tôi lặng đi, thất thần nhìn Chữ Thập, khuôn mặt Chữ Thập thanh thản, trên khóe mắt Chữ Thập còn đọng lại hai giọt nước mắt long lanh….